Giang Thước bị sa thải. Nghe nói nhà họ Giang cũng bị liên lụy, mấy dự án lớn đều bị Bùi thị hớt tay trên, tổn thất nặng nề.
Mọi người đều biết, đây là đòn trả thù của Bùi Giác. Vì một trợ lý mà nổi giận lôi đình.
Hướng gió trong công ty thay đổi hẳn. Những kẻ trước kia coi thường tôi, giờ gặp tôi đều phải gọi một tiếng "Trợ lý Trì".
Tôi cũng được hưởng những ngày thanh nhàn, ngoại trừ việc mỗi ngày phải ứng phó với "nhu cầu" thỉnh thoảng của Bùi Giác thì cuộc sống trôi qua khá mỹ mãn.
Cho đến ngày hôm đó, tôi nhận được một bưu phẩm nặc danh. Bên trong là một cái USB. Cắm vào máy tính, đó là một đoạn video. Đoạn video quay cảnh tôi ở bờ biển hai năm trước. Trong hình, tôi cười đầy ngạo mạn trước ống kính:
"Cái thằng ngu Bùi Giác đó, thật sự nghĩ là tôi sẽ yêu nó chắc? Chơi đùa chút thôi, ai bảo nó dễ lừa như vậy. Đợi đến khi giẫm nó xuống bùn, tôi sẽ rút."
Đây là "di ngôn" tôi ghi lại lúc đó để hoàn thành nhiệm vụ. Sao nó lại ở đây? Mồ hôi lạnh của tôi chảy ròng ròng. Nếu Bùi Giác thấy cái này...
"Xem gì thế?" Giọng Bùi Giác đột nhiên vang lên sau lưng.
Tay tôi run bắn, định rút USB ra nhưng đã không kịp nữa. Bùi Giác đưa tay ấn chuột, bấm phát video. Âm thanh trong video vang vọng trong văn phòng, cực kỳ chói tai. Sắc mặt Bùi Giác từng chút một trầm xuống. Cho đến khi video kết thúc, không gian chìm vào sự im lặng c.h.ế.t chóc.
"Đây chính là sự thật năm đó?" Anh ta nhìn tôi, sự dịu dàng trong đáy mắt biến sạch, chỉ còn lại cái lạnh thấu xương: "Chơi đùa chút thôi? Coi tôi như chó mà dắt mũi sao?"
Tôi muốn giải thích nhưng thấy mình chẳng biết nói từ đâu. Đó là sự thật. Tuy là do hệ thống ép buộc, nhưng dưới góc nhìn của anh ta, đó chính là sự phản bội của tôi.
"Bùi Giác, lúc đó tôi..."
"Đủ rồi." Bùi Giác ngắt lời. Anh ta rút USB ra, dùng lực bóp nát. Mảnh vỡ đ.â.m rách lòng bàn tay anh, m.á.u chảy đầm đìa.
"Trì Dụ, cậu giỏi thật đấy. Tôi còn tưởng cậu là do bất đắc dĩ, hóa ra cậu vẫn luôn diễn kịch. Cút." Anh ta chỉ tay ra cửa: "Lập tức cút khỏi tầm mắt tôi."